Tháng tư
Đôi khi vẫn hay thắc mắc, chả hiểu mình được cuộc đời phong tặng là lưu manh bẩm sinh, mất dạy nức tiếng, nhân cách thì tởm lợm, bệnh hoạn (đời cũng chịu khó “độ lượng” với mình ghê;-)) mà sao vẫn có thể viết được những dòng thơ xinh, ẩm và giàu xúc cảm đến thế! Nghĩ đi rồi nghĩ lại vẫn cứ thấy mình tài hoa, cứ mở mồm ra là thơ mà khép mồm lại cũng thơ. Hahaha!
Ai đó bảo mình lố bịch cũng được nhưng đã viết là viết cho tới, viết chưa tới mình thấy khó chịu trong người. Mà sống là sống cho mình chứ sống cho ai mà phải giả vờ khiêm tốn cho mỏi mệt. Với là, đời đẹp đẽ thế nào thì còn cố mà sống cho nó chứ đời ở An Nam thì khác gì cái giẻ rách mà phải phí công chiều. ;-)
Tháng tư như giỏ nắng,
treo giữa lưng chừng trời
con suối nào chẳng vội,
trèo lên cỏ nằm phơi…
Tháng tư như ổ gió,
vờ chết trên cánh đồng,
chưa dứt câu quan họ,
rơm đã chảy thành sông…
Tháng tư như ụ hương,
thoang thoảng mùi con gái,
nỗi nhớ vừa biết nói,
đã về bến tàn phai.
Tháng tư như chúng mình,
buộc nhau bên lối nhỏ,
hoàng hôn chưa kịp đỏ,
đã yêu thành tàn tro…



9 Comments