Ai dám minh bạch thông tin, người đó nắm quyền chủ động.
Sau khi tĩnh lại, suy xét đủ mọi việc, kể cả tìm hiểu thêm về
cụ Hiền Đức thông qua họ hàng, bạn bè thì kết luận và quan điểm của mình vẫn như
vậy, không hề thay đổi. Cụ quá nhiệt tình trong nhiều việc và đây chính là điểm
yếu của cụ khi trong thời gian gần đây bị một số ít kẻ “cõng” đi tứ tung cả. Và
nội dung bài viết này chắc chắn sẽ không được lòng nhiều người, sẽ bị quy chụp
là “vạch áo cho người xem lưng”, là “tốt đẹp chưng ra, xấu xa nên đậy lại”. Nhưng
nếu muốn tiến tới một xã hội dân chủ như các vị hằng mong muốn thì phải vượt
qua được sự cả nể, nhìn nhần một chiều, thiếu khách quan, thậm chí là độc đoán,
gia trưởng. Vì không ai bẻ cong được sự thực hết.
Việc dựa vào một bà cụ đã ngoài 80 tuổi để làm những việc mà
người ta gọi là mang tính “biểu tượng của sự MINH BẠCH” đi cùng tới Sở 4T Hà Nội
làm việc thì một người có lòng tự trọng không bao giờ được phép nghĩ tới chứ đừng
nói là nhờ vả tới cụ. Kể cả khi cụ có yêu cầu cho đi cùng cũng nên từ chối khéo
để cụ nghỉ ngơi. Đó là tính liêm sỉ ở mỗi người.
Thần hồn nát thần tính, tới Sở 4T Hà Nội mà lại nghĩ giống
như làm việc trong đồn công an, sợ bị “ám sát” nên cần phải cần có người đi
cùng thì tốt nhất đừng có làm gì hết, hãy làm đúng chuyên môn nghiệp vụ của
mình cho lành. Rảnh thì đi thể thao, bia bọt với các chiến hữu cho khỏe...
Người có kinh nghiệm cũng như kiến thức dày dạn trong việc
chống tham nhũng, tham ô, cửa quyền, hách dịch như cụ thì tất nhiên không đời
nào cụ chấp nhận sự thỏa hiệp hay đúng sai lẫn lộn, nhưng nói đi cũng phải nói
lại. Quốc có quốc pháp, gia có gia quy. Không thể lấy lí do tôi muốn đi cùng người
này vào để làm chứng cho cuộc gặp ngày hôm nay một cách đơn giản như vậy được.
Hoàn toàn không có bất cứ căn cứ pháp lý nào nếu xét dưới góc cạnh của pháp luật.
Vì thế đừng nói rằng Sở 4T Hà Nội “bẫy” cụ.
Công dân khi tới bất cứ một cơ quan nào, việc đầu tiên là phải
xuất trình giấy tờ tại phòng bảo vệ, qua được cửa này thì tùy theo cuộc nói
chuyện ở phòng bảo vệ mà đi thẳng tới nơi cần gặp hoặc phải tới phòng tiếp dân
hay phòng của chánh (phó) văn phòng để làm việc tiếp. Cuối cùng mới là các
phòng ban khác. Đó là quy trình bình thường của bất cứ cơ quan nhà nước nào nếu
một người dân tới để làm việc theo giấy hẹn, tới để khiếu nại, tố cáo hoặc muốn
được tư vấn, tìm hiểu những điều mà mình chưa rõ.
Một người trưởng thành (trên 18t theo luật pháp Việt Nam quy định)
thì phải tự chịu trách nhiệm đối với những hành vi của mình trước pháp luật. Trừ
khi đó là người tâm thần, không có năng lực tự bảo vệ bản thân thì mới cần người
giám hộ đi cùng. Còn người bình thường nếu muốn có thêm ai đó đi cùng mình tới
các cơ quan công quyền theo giấy mời (giấy triệu tập) thì căn cứ vào từng tình
huống cụ thể, chính quyền sẽ yêu cầu phải có đầy đủ các loại giấy tờ (thỏa thuận
miệng giữa hai bên không có giá trị) khác nhau trong từng việc.
Cụ Hiền Đức không phải luật sư, ông Tiến sĩ cũng không phải
người thiểu năng hay tâm thần, càng không phải trẻ vị thành niên. Vì thế nếu tới
Sở 4T Hà Nội để làm việc theo giấy mời thì chắc chắn bảo vệ của sở 4T Hà Nội cứ
theo giấy mà cho người có tên qua cửa. Còn nếu ông Tiến sĩ ủy quyền cho Luật sư
đi cùng để bảo vệ về mặt pháp lý cho mình thì phải có giấy ủy quyền. Nếu không
có thì cũng xin mời ông Luật sư ở ngoài luôn cho nhanh. Chả có gì sai trái ở
đây hết, hoàn toàn đúng luật.
Cái yếu và thiếu của một số người đó là chỉ nhìn kết quả mà
không chịu suy xét nguyên nhân. Nếu thấy đồng đội hay là một ai đó khác chưa nhận
ra việc làm của bản thân chỉ là cảm tính, yếu về mặt pháp lý (thậm chí không có
căn cứ nào hết) thì kiểu gì cũng phải nói, phải viết ra cho họ và cho những người
khác nữa biết để mà lần sau đừng có tái phạm.
Cụ Hiền Đức đã được giải thưởng liêm chính quốc tế về chống
tham nhũng thì cũng chỉ là một công dân như bao công dân khác trên đất nước
này. Chỉ thương cho cụ là nhiều việc bị lợi dụng hoặc “vô tình” bị lợi dụng mà
không nhận ra. Và cho tới thời điểm này, mọi chứng cứ đã được đưa ra, rất bất lợi
cho cụ. Nếu có mau mắn để thỏa hiệp đằng sau sao cho việc này chìm xuồng thì hy
vọng sẽ không bị nhận án cảnh cáo là nhẹ nhất.
Còn nếu nhìn theo hướng “trăm cái lý không bằng một tí cái
tình” thì những hành vi như “nạt nộ, to tiếng, bê, khiêng…” đối với cụ Hiền Đức
thì đó là những hành vi phản cảm, không được phép xảy ra ở bất cứ cơ quan công
quyền nào. Nếu cụ nhất quyết không rời khỏi trụ sở, các anh “tuyên giáo” không
làm được việc đó thì nhất định phải gọi người nhà cụ Hiền Đức lên, khuyên nhủ
mà đưa cụ về. Đó mới là việc làm đúng đắn, đúng tinh thần “tôn sư trọng đạo,
kính lão đắc thọ” của người Việt.
Như tôi đã từng viết trên một bài khác, chính quyền có thể
sai nhiều cái nhưng không phải cái gì họ cũng sai. Nếu muốn có công bằng, giảm
sự bất công thì việc đầu tiên là mỗi công dân phải tuân thủ luật pháp mà chính
quyền đã quy định đã, rồi sau đó mới nghĩ tới những cái khác. Đừng vin vào lí
do “chính quyền làm sai trước nên mình cũng có quyền làm sai như họ”, như vậy
là ngây ngô và thiếu hiểu biết. Đó chỉ là những cá nhân đơn lẻ chứ không phải tất
cả những người làm trong chính quyền đều như vậy.
Khi bạn đã chấp nhận hoạt động trong một nhóm mà không có người
đứng đầu, không có ràng buộc trách nhiệm mà chỉ là sự quý mến, tôn trọng lẫn
nhau rồi lập ra nhóm thì việc đầu tiên bạn luôn nghĩ tới đó là phải biết “tôn
trọng người khác” mỗi khi mình định nói hay làm gì với họ. Nếu không hiểu và vận
dụng được điều này thì rất khó duy trì được sự tồn tại lâu dài, có lý tưởng và
công bằng trong nhóm.
Kể cũng lạ, cho tới giờ phút này không thấy nhân vật chính
lên tiếng để minh oan cho cụ Hiền Đức, cho những quần chúng tự phát, cho anh em
bè bạn dầm mưa dãi nắng cùng mình đứng cả đêm ngoài đường như thế. Điều này phải
chăng cũng là chiến thuật “án binh bất động”?.
Bản thân mình còn không làm chủ được thì đừng bao giờ nghĩ tới
việc làm chủ người khác.
Theo Quang Minh Đỉnh


21 Comments