Bài học cho Nguyễn Xuân Diện và bè lũ thần kinh chính trị


.Beo

1. Thật ra sẽ chẳng có bài gì  thêm được nữa, vì  học vị tiến sĩ đã là kịch bến nhà Rồng của cái sự học mất rồi.

Có một sự thật lâu nay thế giới ảo, cũng như thế giới thật, nhiều người lầm tưởng, Nguyễn Xuân Diện nhận được sự ủng hộ của quần chúng trong nước. 


Kì thực con số mong muốn chính quyền trừng trị những người như Sàm Chi Diện cực đông. Không hề ngoa ngôn, bởi  sự cực đông kia thể hiện bằng các đơn thư gửi khắp các cơ quan chính quyền và truyền thông yêu cầu trừng trị họ của đủ mọi giới, đặc biệt là của cựu binh và doanh nhân.

Trước khi đến Viện Hán nôm chiến đấu sáng thứ Sáu tuần trước, các cụ đã có đơn tố cáo…bộ công an, cho rằng cơ quan này dung túng cho những kẻ  phá nước hại dân.

Quan điểm của các bác cao cấp trong chính quyền, dĩ nhiên dung túng thì không rồi, nhưng không hề coi sự nguy hiểm của  Sàm Chi Diện có khả năng ảnh hưởng đến an ninh nước nhà, như các cụ đánh giá. Một bác bộ trưởng bảo, đi ngược với quyền lợi nhân dân, nghiễm nhiên tự chết.

Chưa hết, Beo từng kể chuyện lèm nhèm tiền bạc rồi lấp liếm một cách rất hèn hạ của những chiến xĩ dân trủ Ở ĐÂY  Không có bất cứ một cuộc quyên góp nào của nhóm này không có chuyện ăn lậm-lẫn-nhau, gần nhất là Diện lậm của Bùi Hằng. Chính quyền cũng thừa biết và có đầy đủ bằng chứng nhưng không dùng đến như một con bài lật ngửa bộ mặt thật của họ, như suy luận thông thường của dăm cái loa chống cộng RFA,BBC….Thằng bỏ đồng tiền ngu thì ráng chịu và cách tự chết này của các chiến xĩ dân trủ còn nhanh hơn cách bác bộ trưởng nói nhiều.
Quay lại vụ việc hôm 18 ở viện Hán nôm.

Sau khi yêu cầu bộ công an chán không ăn thua, các cụ cựu binh ra tay tự xử lấy, bằng cách đến viện Hán nôm gặp Viện trưởng, yêu cầu phải xử lí Diện.

Và các cụ thua.

Diện và đồng minh, đánh một cụ phải đi  nhà thương Xanh Pôn.

Thắng lợi quan trọng thế,  không thấy các đệ tử của sư phụ Diện tường thuật.

Có lẽ do các cụ đưa đầy đủ danh tính trước khi đến Viện, nên bài cực quen là vu cho công an giả danh, Diện chỉ dám mập mờ đánh lận.

Giả dụ Dédé nhà mình muốn tham gia vào nhóm cựu binh kia? Dứt điểm mình không cho đi.

2. Nhìn ở góc độ dân chúng, những bức xúc xã hội, bức xúc chính phủ có không?
Ngập!

Bẩn nhất, rị mọ nhất, là mất 5/7 chục cho cảnh sát giao thông nếu chạy xe máy và nhỉnh hơn chút nếu chạy xe hơi. Dân thành phố, cứ hỏi mười người chí ít dăm ba người dính khoản chi này. Trò đời, thà bị ghi biên lai phạt 500 không tức bằng mất 5 chục kiểu này cho dù, 5 chục tiện lợi trăm bề hơn khi không phải ra kho bạc nộp phạt, không phải lên công an lấy lại giấy tờ…

Và hàng trăm thứ bà rằn rị mọ như thế ở những cơ quan công quyền, nhởn nhơ hàng ngày.

Cao cấp hơn đồng nghĩa trắng trợn hơn.

Điểm danh lại ngày trước, con cháu các cụ như Võ Nguyên Giáp, Lê Duẩn, Phạm Văn Đồng, Lê Đức Thọ, Phan Văn Khải…đều bằng lòng với các vị trí xã hội đúng tầm năng lực của mình.

Nay, thì khác.

Vừa ra trường, chưa kịp đủ thời gian thực tập, chưa kinh qua 1 ngày học hành về quản lí kinh tế,  đã được đẩy ngay thành bà chủ. Dĩ nhiên, bà chủ đồng tiền của nhà nước, chứ tiền tư nhân, đừng mơ.

Không thể viết một câu quốc ngữ hoàn chỉnh, ấy là Beo viết thế cho nhẹ bớt, chứ tả như những người từng phải làm việc dưới quyền, ông Nguyễn Công Khế chẳng hạn, thì sự thật là không nói nổi một câu cho ra hồn, vẫn chễm chệ quan đầu một tỉnh miền xuôi.

Các loại Tổng Vina, gần như thanh tra sờ đến đâu xe bít bùng hụ còi tấp vào ngay sau đó.

Có hai ông Quốc Quân, một ông Lê một ông Nguyễn, một ông mang bom một ông diễn biến hòa bình. Ông mang bom khỏi xử đem bắn bỏ mẹ đi càng sớm càng quý. Beo nói về ông Quân diễn biến hòa bình.

Kĩ về thân nhân thế để khỏi lộn vì Beo vua nhầm lẫn chuyện  họ hàng hang hốc.
Ông này ra ứng cử đại biểu quốc hội, điềm đạm chứ không bắng nhắng như Cù con.

Ông này ít a dua a tòng vào những thứ Sàm Chi Diện khởi xướng.

Thật tiếc, cương lĩnh chính trị của ông đưa ra công khai còn quá mờ nhạt.

Nhưng chí ít, Beo thấy ở ông có hơi hướng của người làm chính trị đối lập, đúng như Beo thường hình dung (và chờ đợi). Hơi hướng thôi, chứ còn thành hay không thì ko thể nói trước. Vịt ta cứ là phải nói nước đôi thế mới không lo bị out.

Xã hội bây giờ, xây một trường học đạt chuẩn - lại là chuẩn quốc tế - là giấc mơ sẽ thành sự thật của hàng triệu (chính xác là hàng chục triệu) phụ huynh.

Nhân danh bảo vệ ( một thiểu số) dân mất đất ở Văn giang, kêu gọi trường mẹ ở Anh xem xét lại việc hợp tác. Tưởng rằng phá bĩnh chính quyền, nhưng hiệu quả thật nếu có,  đập thẳng vào hàng chục triệu giấc mơ kia.

Toàn những người tầm tuổi từng thấm thía  giữa ngày hè  40 độ điện đóm không có- mới chỉ nói đến điện cho dân sinh. Toàn những người học vấn đủ để nhận thức điện hạt nhân là lựa chọn duy nhất  để bảo đảm nguồn năng lượng cho quốc gia trong tương lai. Chống cái đã. Lấy nước Nhật làm mẫu hình hù dọa bà con.

Cú phá thối chính quyền này còn thảm hại hơn cú bauxite. Nó bày ra cho dân chúng thấy hiệu quả đấu tranh và  nhân cách những gương mặt cầm đầu, từ bauxite  chuyển thành bô shit ra sao.

Ấy chưa kể đến vụ tự biến mình thành một đám hề nhạt chục sáng chủ nhật bên Hồ gươm.

Ấy chưa kể dăm anh chí hải ngoại, trưng nào giáo xư nào tiến xĩ, kí cọt vào những thứ, gọi đúng tên là cỏ rả không chịu nổi.

Chống chế độ, nhưng chọn toàn những sự kiện đánh thẳng vào lợi ích của số đông nhân dân, thay vì nhắm vào tử huyệt của chính phủ.

Beo gọi Sàm Chi Diện là đám thần kinh chính trị, là vì vậy.

***
Xã hội nào cũng có những nhóm người thần kinh chính trị như đám Sàm Chi Diện. Tuy nhiên, lãnh tụ chính trị lãnh đạo thành công các cuộc cách mạng, có thể xuất thân từ nghèo hèn thậm chí côn đồ mạt hạng nhưng, tiệt không ai  có tiền sử thần kinh chính trị.

Ngay cả mong muốn thay đổi nhận thức của đám đông, cũng không thể được dẫn dắt bởi những thằng thần kinh.

Âu chỉ là những trang trí rẻ tiền về tự do của chế độ, cho bức tranh toàn cảnh xã hội Việt thế kỉ 21 này.



You Might Also Like

8 Comments

Top Categories