Cao Thái Sơn: Anh có gay như phóng viên văn nghệ không?

Tôi sử dụng công cụ thô thiển nhất mình có thể có: Google, để gõ vào hai từ khóa.
Với “Thảm họa Titanic”: 942.000 kết quả
Với “Nửa đời ngơ ngác”: Khoảng 107.000 kết quả
Với “Cao Thái Sơn gay”: 1.000.000 kết quả
Với “Liên hoan phim Châu Âu 2012″: 3.820.000 kết quả

Trong tuần vừa qua, giữa Sài Gòn này, có một liên hoan phim Châu Âu, với 16 bộ phim rất nổi tiếng được trình chiếu hoàn toàn miễn phí, với những chuỗi nội dung nặng nề, mạnh mẽ, đẹp, nhân tính.

Trong tuần này, các sân khấu kịch, như cái sân khấu tôi ghé tối nay, vẫn mở đèn, đông khách, và sôi nổi.
Trong khi ấy, tất cả những gì báo chí viết của tuần qua là:
20/30 nhà báo trong cuộc họp báo đã giơ tay khi Cao Thái Sơn hỏi ai nghĩ tôi bị gay?

Tất cả các trang báo văn nghệ đua nhau chồng chất những cuộc chửi bới Ngọc Trinh khoe nhà, Ngọc Trinh ngồi trên mộ, Ngọc Trinh xúc phạm các phụ nữ sinh con gái.

Chưa có thời điểm nào, tôi có thể ngạc nhiên đến thế về các phóng viên văn nghệ và trang báo của họ.
Vô tình và hữu ý, trước khi bộ phim Titanic 3D về Việt Nam và xuất hiện ầm ầm ở các rạp, ngày nào tôi cũng nhai thấy các bài viết như “Thảm họa Titanic lặp lại sau 100 năm”, “Người đàn ông gián tiếp gây ra thảm họa Titanic”. Thật buồn cười, bỗng nhiên, những nhà báo văn nghệ lấp đầy trang viết của mình với sự quan tâm về lịch sử, một cái lịch sử xa lắc, hồn nhiên, bỗng từ đâu ùng ùng dựng dậy vây hết trang báo này, tờ báo nọ. Vài tuần sau, Titanic 3D đến rạp Việt Nam.

Cũng vô duyên vô tướng như vậy, nàng Natalie Portman liên tục xuất hiện trên trang báo Việt Nam với cô Thiên Nga Đen cùng giải Oscar. Cũng trong năm đó, hai bộ phim cực kì xuất sắc khác: “The King’s speech” và “The Social Network” lẳng lặng như vài dấu chấm mờ nhạt mà người ta vô tình nhắc đến trên trang báo, kế cạnh diễn viên nữ chính xuất sắc nhất Natalie Portman. Tôi chưa hiểu là Mark Zukerberg liệu có kém hot hơn Natalie Portman hay không mà người ta thuần túy quên đi bộ phim chân dung đầy tư tưởng của anh chàng trẻ tuổi tài hoa này như vậy? Tôi chưa hiểu, cho đến khi Black Swan rầm rộ lên rạp, tại TPHCM.

Nền văn nghệ bé nhỏ của TPHCM này, tôi nghĩ, nó cũng không ngu dốt và thiển cận cho lắm. Nó vẫn có những buổi vài chục người đến nghe đọc tác phẩm “Người đọc” và xem phim “Người đọc” miễn phí tại Viện Goethe. Nó vẫn có những triển lãm ảnh, triển lãm tranh bé bé xinh xinh, miễn phí, nhiều mới lạ. Nó vẫn có những đêm nhạc hoành tráng, đầy phẩm chất, hoàn toàn miễn phí, của lãnh sự quán Nhật, của lãnh sự quán Đức, của một vài cơ quan âm nhạc, hoặc thuần túy nhất là biểu diễn của dàn nhạc ở Nhạc viện, với vài trăm nghìn tiền vé một buổi.

Phổ thông hơn, những sân khấu kịch, cải lương vẫn sáng đèn. Những người phụ nữ vẫn ôm chặt lấy con mình, đưa tay gạt nước mắt, khi nhân vật nữ trên sân khấu khóc rức tiếng, chia tay người yêu. Diễn viên khóc cười như một con tằm bé tẹo, nhả hết tơ, khóc sạch nước mắt cho tròn vai diễn, rồi lụm cụm thu vén đồ đạc, đứng nhìn những khán giả lặng lẽ kéo ghế ra về. Sự cảm thông chất chồng chỉ diễn ra trong những tiếng cãi cọ đớn đau trên sàn diễn và sự câm lặng của lớp khán giả dưới bóng tối đèn, lúp xúp, ít nhiều vẫn còn lam lũ.

Nghệ thuật ở thành phố này cứ sống và sống, hồn nhiên và hồn nhiên, khóc cười đến vô vàn những cung bậc, hồn nhiên và vi vút như tiếng nhạc va vào tường sân khấu nhà hát.

Nghệ sĩ, khán giả đâu có ai bỏ rơi họ đâu. Nghệ sĩ – sự đồng cảm vẫn còn nguyên nguyên vẹn, y như thuở nào trong những câu chuyện già của của người xưa.

Rất tiếc, chỉ có các nhà báo vứt bỏ nghệ thuật.

Tôi đã suy nghĩ rất nhiều về một comment trên Facebook khi tôi vì quá tức cười đã trích dẫn lại phản ứng của 20/30 nhà báo khi được hỏi là có nghĩ Cao Thái Sơn gay hay không.

Anh ấy viết: “Điều làm anh ngạc nhiên nhất là có tới 30 nhà báo tới dự buổi họp báo ấy!
Nhưng điều làm tôi ngạc nhiên hơn là thậm chí còn có cả buổi tường thuật trực tiếp trên nhiều báo online về cái cuộc họp báo để phân bua “Tôi là chuẩn men” của Cao Thái Sơn. Có 30 nhà báo đến dự cuộc họp báo ấy, phá lên cười, và nhanh tay post thông tin thành bài trên tất cả các mặt báo.

Còn ở Liên Hoan phim Châu Âu, với 16 bộ phim xuất sắc, thậm chí có cả “In a better world” cũng thắng giải Oscar (Phim nói tiếng nước ngoài hay nhất), và chưa kể phim này đã xuất hiện lần 2, sau liên hoan phim Đan Mạch vừa rồi, nó vẫn chưa hề được ai thèm cả mặt chú ý mà lăng xê cả km như “thảm họa chìm tàu Titanic 100 năm trước” cả.

Những trang báo viết về sách, rất chăm chú giới thiệu Lolita, rất chăm chú giới thiệu Ai và Ky ở xứ xở những con số tàng hình, nhưng cũng bằng từng đó trang báo, họ lờ đi tất tần tật các thể loại sách triết học quan trọng được in lại, sách khoa học hay được tái bản, tác giả xuất sắc cũ được tái bản… đều lũ lượt lên kệ trong trạng thái lờ đờ, lơ tơ mơ, như những kẻ già đuối sắp chết. Chẳng ai thèm chú ý đến chúng, chúng không thể “hot” như nàng Lolita….

Phóng viên văn nghệ – họ vẫn sống bằng tiền của những người đoc – và như những tên kẻ cắp – họ ăn tiền từ những sản phẩm viết ra – dành cho người đọc – họ ăn tiếp “lai” thứ 2 từ những công ty phát hành phim, những công ty sách chịu nhá mồi, thả tiền. Họ vứt những buổi hòa nhạc sang một bên, họ vứt bỏ những quyển sách phải đọc ngay ngắn hết từng trang mới viết giới thiệu nổi, họ quẳng những bộ phim công chiếu mà không biết điều mớm tiền quảng cáo…

Họ không đọc.

Họ không xem.

Họ đi họp báo. Xem thằng gay. Nhìn người mẫu cởi quần cởi áo, bình con này vú to, đùi bự, làm gái là không tốt.

Và họ nói: Nền văn nghệ chúng ta thật tởm, showbiz thật quá tởm.

Nhưng.

Họ rất tởm!

Khải Đơn

You Might Also Like

0 Comments

Top Categories