Không đề
Đôi khi đang làm bỗng lăn ra tự kỷ một cách đáng sợ. Rồi từ đó
bắt sang nghĩ ngợi linh tinh, về cuộc sống, về gia đình, về hôm qua và hôm nay…Thấy
mình như chiếc lá mốc, bắt đầu lên men.
Và như chỉ chờ có thế, những dòng xúc cảm đéo ai mời cũng xộc tới bóp cổ làm mình nghẹt thở.
Xin em,
hãy cứ...
hãy cứ...
bình yên,
như ta chưa kịp,
muộn phiền lên nhau,
đáng gì,
đáng gì,
một bã trầu cau,
ra sông mà đốt, ngàn sau nhẹ lòng,
đáng gì,
ra sông mà đốt, ngàn sau nhẹ lòng,
đáng gì,
một chiếc lông hồng,
nhếch môi mà thổi giữa đồng cho bay…
đáng gì,
nhếch môi mà thổi giữa đồng cho bay…
đáng gì,
một buổi cầm tay,
chửa buông đã lạnh, vừa say đã rời.
đáng gì,
một khúc rối bời,
tỉnh ra đã thấy đất trời hỗn mang,
đáng gì,
đáng gì,
một sớm mơ màng,
ta đi trong cái ánh vàng giữa thu.
ta đi trong cái ánh vàng giữa thu.
yêu đương giữa độ phập phù,
vấn vương,
nhấp ngụm…ca trù,
là xong...


5 Comments